BÀI 12 – TỈNH SAY, SAY TỈNH

BÀI 12 –
TỈNH SAY, SAY TỈNH

&&&

Cuộc đời khi tỉnh, khi say,
Tỉnh ra, ta biết là ngày, là đêm.
Khi đời ta đang say mềm,
Ta trong hư ảo ban đêm, ban ngày.

Thế nào là tỉnh là say?
Ta chẳng cần biết là ngày là đêm.
Muốn cho có chỗ tựa êm,
Hồn ta, ta chẳng buộc đêm với ngày.

Đời ta, ta nở nụ cười,
Tỉnh say, say tỉnh, mỉm cười, ta đi!

Vô Không
November 2004

HỒNG VÂN DIỄN NGÂM THƠ ĐÀM TRUNG PHÁN – PHẦN 2

Xin Quý Vị mở speakers và bấm nút để nghe Hồng Vân diễn ngâm thơ Đàm Trung Phán:

1.Chiêm bao Tỉnh thức

2.Chuyến Bay đêm

3.Cõi mộng

4.Mưa Hè

5.Ngọc Nữ

6.Đức Mẹ Maria

7.Em

8.Đêm Nay

9.Duyên Phận

10.Chiến Địa Flanders

11.Thu Cảm 2000

12.Tỉnh Say, Say Tỉnh

13.Dù Cho Thoát xác, Mãi Còn Yêu Thương

14.Mừng Sinh Nhật 70 của ĐÀm Trung Phán

15.Áo Trắng Học Trò

16.Phong Lan

17.Bài Thơ Không Tên

18.Đoạn Kết

Quý vị có thể tải về ( download ) tại đây :

DamTrungPhan-HongVan

CHÁNH NIỆM

Dĩ Vãng đã qua mình ta biết,
Tương Lai chưa đến có ai hay?
Hiện Tại bình tâm ta đối diện,
Định Mệnh rồi đây sẽ phô bầy.
Quẳng gánh buồn đi, ta thiền, thở,
Sầu, lo, oán, giận được ích chi!
Hồn ta an trú Kinh, Sách Phật,
Dĩ Vãng, Tương Lai: xin chào mi!

Vô Không
August 1994

VU LAN MỘNG ẢO

HỒN TÔI LẠC VÀO THẾ GIỚI BÊN KIA

Hồng Vân diễn ngâm:

&&&

Suốt đời con thương Mẹ

Tiếng kinh đều đều
Vang theo hồi chuông, nhịp mõ
Trong mùi hương, ánh nến
Hồn tôi lạc vào thê’ giới bên kia.

Tôi ngồi đây
Nước mắt tràn theo hơi thở.
Hỡi các vong linh bên kia thế giới
Hãy chứng giám lòng thương mến của tôi.

Tôi đã khóc trong lúc chào đời
Tiếng khóc của trẻ thơ vào cuộc sống.
Tuổi trẻ hồn nhiên
Tôi đã có những mộng đời thật đẹp

Và chúng đã qua mau như trong cơn bão
Vì bị cuộc sống đập tan!
Mẹ thương yêu
Gặp gian nan

Hồi tôi còn nhỏ
Xác Mẹ nằm đó
Nhưng hồn Mẹ
Đã chìm sâu vào thế giới bên kia.

Tôi chơi vơi trong biển lệ
Mẹ đã đi rồi
Còn gì ở lại với tôi?
Tôi lớn lên

Trong im lặng ê chề
Đi kiếm Mẹ trong những cơn mê.
Tôi còn nhớ
Những khi hồn đau tê tái

Tỉnh giấc nồng
Trong tiếng “Mẹ, Mẹ, Con, Con!”
Lệ con tràn
Hồn Mẹ thấu chăng?

Tôi tìm kiếm
Tình yêu đôi lứa
Để lấp đi
Khoảng trống của cuộc đời.

Kiếp Phù Du
Đời là một khoảng trống không!
Tôi khóc cho người đời
Sống thiếu từ tâm!

Cuộc đời còn lại
Tôi sẽ sống trong âm thầm
Và cầu nguyện cho Tâm được sáng
Dìu dắt cho tôi
Qua khỏi kiếp Phù Du.

Vô Không
Aug. 15, 1992

MỘNG THƯỜNG

Hồng Vân diễn ngâm:

Nửa đêm về sáng
Tự trong cơn mơ
Tôi thức giấc
Viết bài thơ nàỵ
Có những giấc ngủ say
Và đầy mộng mị
Tôi không thấy kinh dị,
Không vui mà cũng chẳng buồn.
Không sầu, không lo,
Không thương, không tiếc.
Tôi không nghe thấy tiếng mình nói
Mà chỉ lắng nghe trong tĩnh lặng.
Tôi đã được trở về
Như một đứa trẻ thơ:
Cali, Sài Gòn, Hà Nội,Sydney…
Gặp Cha, thăm Mẹ
Và rất nhiều người thân
Mà đã ra đi vĩnh viễn từ lâu.
Gặp nhau không âu sầu,
Không nhớ, không thương.
Tôi chỉ muốn luôn luôn
Được sự êm đềm
Trong mộng tưởng.
Giấc mộng không vấn vương
Giấc mộng bình thường.
Đời vui, đời buồn,
Đời vời vợi,
Đời nhiều vấn vương,
Đời đầy áp lực
Đè nặng con người,
Đi vào Tâm Thức.
Khi đời lắng xuống
Trong giấc ngủ hồn nhiên
Hay trong lúc ngồi Thiền
Tôi cảm thấy…
Đời người như sợi tơ trời
Nhiều sắc, nhiều mầu
Bập bềnh
Trong không gian, vũ trụ
Biến đổi không ngừng
Theo thời gian và không gian.
Giấc ngủ nhẹ nhàng hơn
Là phải sống
Trong Cõi Chết
Của đời sống
Văn Minh, Máy Móc
Hàng ngày.

Vô Không
Sept. 1996
Ngày M., con trai tôi 24 tuổi

Bước Trần Ai Đi

Hồng Vân diễn ngâm:

Tôi chờ gì ai, đợi gì ai?
Quanh tôi chỉ thấy những đêm dài.
Trong tôi bao phủ mầu tê tái
Định mệnh trần ai, tại số trời?

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Sao Trời khe khắt, chỉ mình tôi?
Những đêm thanh vắng, tôi vời vợi
Đợi cái gì đây, hỡi Cõi Đời?

Bao năm rồi nhỉ, tôi mong đợi
Một sự thuận hòa của lứa đôi.
Con tôi khôn lớn, giờ xa chúng
Con có biết không: Bố bận lòng!

Những ngày sống vội trong công việc
Lẩn trốn thời gian, tránh rỗng không.
Những hôm đi họp trên đường vắng
Chợt thấy đời mình tuyết lạnh băng!

Tôi sẽ đi bên cạnh cuộc đời
Về trong Chánh Niệm thấy hồn tôi
Không lo, không tiếc, không vương vấn
Có nghĩa gì đâu, giấc Mộng Trần!

Vô Không
December 1994

ĐỘC HÀNH


Một mình lặng lẽ
Ngồi nghe Kinh Phật.
Một mình sự thật
Theo ta vào đời.

Một mình sao rơi
Vào trong thế giới.
Một mình vời vợi
Ngóng đợi, ngóng trông.

Một đời lông bông
Ngóng trông chẳng thấy.
Cõi đời ai nấy
Bận rộn, lao đao.

Một mình đi dạo
Mặt đất, chân mây.
Một đời loay hoay
Đi tìm an lạc.

Dã tràng se cát
Lấp đổ biển đông.
Về trong cõi mộng
Ta tìm thấy ta.

Vô Không
September 1994