VU LAN MỘNG ẢO

HỒN TÔI LẠC VÀO THẾ GIỚI BÊN KIA

Hồng Vân diễn ngâm:

&&&

Suốt đời con thương Mẹ

Tiếng kinh đều đều
Vang theo hồi chuông, nhịp mõ
Trong mùi hương, ánh nến
Hồn tôi lạc vào thê’ giới bên kia.

Tôi ngồi đây
Nước mắt tràn theo hơi thở.
Hỡi các vong linh bên kia thế giới
Hãy chứng giám lòng thương mến của tôi.

Tôi đã khóc trong lúc chào đời
Tiếng khóc của trẻ thơ vào cuộc sống.
Tuổi trẻ hồn nhiên
Tôi đã có những mộng đời thật đẹp

Và chúng đã qua mau như trong cơn bão
Vì bị cuộc sống đập tan!
Mẹ thương yêu
Gặp gian nan

Hồi tôi còn nhỏ
Xác Mẹ nằm đó
Nhưng hồn Mẹ
Đã chìm sâu vào thế giới bên kia.

Tôi chơi vơi trong biển lệ
Mẹ đã đi rồi
Còn gì ở lại với tôi?
Tôi lớn lên

Trong im lặng ê chề
Đi kiếm Mẹ trong những cơn mê.
Tôi còn nhớ
Những khi hồn đau tê tái

Tỉnh giấc nồng
Trong tiếng “Mẹ, Mẹ, Con, Con!”
Lệ con tràn
Hồn Mẹ thấu chăng?

Tôi tìm kiếm
Tình yêu đôi lứa
Để lấp đi
Khoảng trống của cuộc đời.

Kiếp Phù Du
Đời là một khoảng trống không!
Tôi khóc cho người đời
Sống thiếu từ tâm!

Cuộc đời còn lại
Tôi sẽ sống trong âm thầm
Và cầu nguyện cho Tâm được sáng
Dìu dắt cho tôi
Qua khỏi kiếp Phù Du.

Vô Không
Aug. 15, 1992

NÉN HƯƠNG CHO MẸ

Hồng Vân diễn ngâm

NÉN HƯƠNG CHO MẸ

Cớ sao đêm vắng tôi buồn,
Vào phòng, ra bếp, luôn luôn một mình.
Đời tôi nín lặng, làm thinh,
Một mình, một bóng hy sinh cuộc đời.

Người ta nói nói, cười cười,
Riêng tôi chết lặng, chín mười phần đau.
Những ngày thơ ấu qua mau,
Năm mười ba tuổi, biết mầu khăn tang.

Mẹ đi, hoang phế mọi đàng,
Gia đình khóc mẹ bên hàng phi lao.
Mẹ đi, thân bố lao đao,
Con hay gặp mẹ, chiêm bao mộng thường.

Tôi đi tìm kiếm tình thương,
Em đi, Em đến, vô thường đời ai!
Công danh, sự nghiệp còn dài,
Đâu người tri kỷ, có ai chung đường?

Tôi về thắp một nén hương,
Cho cha, cho mẹ, sầu thương tan nhoà.

Nguyễn Ðàm Duy Trung

Tháng 4, 1995

HÌNH BÓNG MẸ TÔI

Hồng Vân diễn ngâm :

Mẹ tôi mất khi tôi mới vào Trung Học. Hơn 30 năm sau, trong ngày cháu gái tôi lấy chồng, tôi thấy khuôn mặt  Mẹ hiện về trên nét mặt cháu vì hai Bà cháu quá giống nhau . Cả đêm hôm đó tôi thức trắng đêm với nước mắt. Tôi viết bài này để tặng người quá cố và các bà Mẹ Việt Nam.

Mẹ ơi, Mẹ sống trên trời,
Con tìm bóng Mẹ cả đời người con.
Mẹ con mình thiếu vuông tròn,
Dung nhan Mẹ hiện lên khuôn mặt này.
Mẹ thương con sống đắng cay,
Đôi mắt Mẹ hiện, con nay thấy rồi.
Con thấy làn tóc, làn môi,
Vầng trán, sống mũi, con ngồi ngắm đây.
Trên trời có nắng, có mây,
Thân con, hồn mẹ từ nay sum vầy.


Nguyễn Đàm Duy Trung
Dallas
July 1989

NGÀY CỦA MẸ

Hôm nay là Ngày Của Mẹ,
Con xin có đôi lời gửi đến Mẹ của con.
Mẹ lìa trần, khi con còn nhỏ dại,
Mấy chục năm rồi
Nhưng con vẫn chẳng thể nào quên.

Con lớn lên, trong im lặng ê chề,
Tìm kiếm Mẹ trong  những cơn mê.
Mẹ hiện về, Mẹ con mình tỉ tê,
Sáng tỉnh giậy, con thấy đời đẫm lệ!

Với riêng con, ngày nào cũng là Ngày Của Mẹ,
Vì Mẹ đã phải hy sinh cuộc đời
Cho tất cả anh chị em chúng con.
Âm và Dương, đời không được vuông tròn,
Nhưng anh chị chúng con thương, quý Mẹ biết bao!

Mẹ luôn luôn là hình ảnh ngọt ngào
Dẫn đàn con qua khỏi cõi đời trần tục.
Dòng sông cuộc đời tuy gẫy khúc,
Nhưng Mẹ ơi, Mẹ mãi mãi sống trong con.

Nguyễn Đàm Duy Trung
Mother’s Day, 2002