MỘNG THƯỜNG

Hồng Vân diễn ngâm:

Nửa đêm về sáng
Tự trong cơn mơ
Tôi thức giấc
Viết bài thơ nàỵ
Có những giấc ngủ say
Và đầy mộng mị
Tôi không thấy kinh dị,
Không vui mà cũng chẳng buồn.
Không sầu, không lo,
Không thương, không tiếc.
Tôi không nghe thấy tiếng mình nói
Mà chỉ lắng nghe trong tĩnh lặng.
Tôi đã được trở về
Như một đứa trẻ thơ:
Cali, Sài Gòn, Hà Nội,Sydney…
Gặp Cha, thăm Mẹ
Và rất nhiều người thân
Mà đã ra đi vĩnh viễn từ lâu.
Gặp nhau không âu sầu,
Không nhớ, không thương.
Tôi chỉ muốn luôn luôn
Được sự êm đềm
Trong mộng tưởng.
Giấc mộng không vấn vương
Giấc mộng bình thường.
Đời vui, đời buồn,
Đời vời vợi,
Đời nhiều vấn vương,
Đời đầy áp lực
Đè nặng con người,
Đi vào Tâm Thức.
Khi đời lắng xuống
Trong giấc ngủ hồn nhiên
Hay trong lúc ngồi Thiền
Tôi cảm thấy…
Đời người như sợi tơ trời
Nhiều sắc, nhiều mầu
Bập bềnh
Trong không gian, vũ trụ
Biến đổi không ngừng
Theo thời gian và không gian.
Giấc ngủ nhẹ nhàng hơn
Là phải sống
Trong Cõi Chết
Của đời sống
Văn Minh, Máy Móc
Hàng ngày.

Vô Không
Sept. 1996
Ngày M., con trai tôi 24 tuổi

Quỳnh Hoa


Em đến giữa đêm khuya
Tự cõi nào, Em về?
Em hiện thân Lan-Huệ
Đưa ta vào đam mê.
Cớ sao tình nở muộn
Vài tiếng chẳng là bao.
Thịt da Em ngọt ngào
Vội chào, Em vĩnh biệt!
Ta ngồi đây thương tiếc
Thật, giả, hay chiêm bao?

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng Chín, 2000

Bước Trần Ai Đi

Hồng Vân diễn ngâm:

Tôi chờ gì ai, đợi gì ai?
Quanh tôi chỉ thấy những đêm dài.
Trong tôi bao phủ mầu tê tái
Định mệnh trần ai, tại số trời?

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Sao Trời khe khắt, chỉ mình tôi?
Những đêm thanh vắng, tôi vời vợi
Đợi cái gì đây, hỡi Cõi Đời?

Bao năm rồi nhỉ, tôi mong đợi
Một sự thuận hòa của lứa đôi.
Con tôi khôn lớn, giờ xa chúng
Con có biết không: Bố bận lòng!

Những ngày sống vội trong công việc
Lẩn trốn thời gian, tránh rỗng không.
Những hôm đi họp trên đường vắng
Chợt thấy đời mình tuyết lạnh băng!

Tôi sẽ đi bên cạnh cuộc đời
Về trong Chánh Niệm thấy hồn tôi
Không lo, không tiếc, không vương vấn
Có nghĩa gì đâu, giấc Mộng Trần!

Vô Không
December 1994

ĐỘC HÀNH


Một mình lặng lẽ
Ngồi nghe Kinh Phật.
Một mình sự thật
Theo ta vào đời.

Một mình sao rơi
Vào trong thế giới.
Một mình vời vợi
Ngóng đợi, ngóng trông.

Một đời lông bông
Ngóng trông chẳng thấy.
Cõi đời ai nấy
Bận rộn, lao đao.

Một mình đi dạo
Mặt đất, chân mây.
Một đời loay hoay
Đi tìm an lạc.

Dã tràng se cát
Lấp đổ biển đông.
Về trong cõi mộng
Ta tìm thấy ta.

Vô Không
September 1994

CHIÊM BAO …TỈNH THỨC ?

Đêm khuya nghe tiếng tụng kinh,
Trong cơn Tỉnh Thức, hay mình Chiêm Bao ?
Hồn ai đi tự thuở nào,
Đi ra Vũ Trụ hay vào tình yêu?
Sớm mai, buổi tối, ban chiều,
Xin cho quên hết những điều đau thương .
Trời sinh ra những tơ vương,
Đi vào Tiềm Thức, dễ thường ai quên?
Cầu cho đời được bình yên,
Hồn trong Kinh Phật, Cõi Tiên là mình!

Nguyễn Đàm Duy Trung
November 1991

CÕI MỘNG


Mệt mỏi đến với ta
Những ngày tháng trôi qua
Tôi như người nô lệ
Tìm bận rộn liên miên
Để quên hết ưu phiền.
Ban đêm Em làm chi?
Tôi ngồi chấm bài thi
Nhạc Đức Huy dìu dịu
Ru hồn vào mộng mơ.
Hoa nở trên hoang đảo
Ngoài khơi sóng rạt rào
Gió đùa hàng phi lao
Tôi cùng Em đi dạo.
Mắt Em như vì sao
Tôi là người lữ khách
Tách rời cõi trần gian
Chu du trong vũ trụ
Bên Em với trăng sao.

Nguyễn Đàm Duy Trung
November 1993