BÃI BIỂN

Hồng Vân diễn ngâm :

&&&

Nơi đây có sóng biển
Gió lay các hàng dừa
Ta thả hồn
Trong bóng mát ban trưa.
Thân ta mở rộng
Đón đưa gió trời.

Ngoài kia
Sóng vẫn mù khơi.
Thân ta nghỉ mát,
Hồn thời theo mây.

Trách ai sinh cuộc đời này?
Bên ni, bên nớ
Ai hay cõi lòng?

Cuộc đời
Như gió mông lung.
Thân tuy xa cách,
Hồn chung một hồn!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Punta Cana, Dominican Republic
July, 1991

PHONG LAN VÀ GIAI NHÂN

Hồng Vân diễn ngâm :

&&&

MỘT SÁNG MÙA XUÂN

Một sáng mùa xuân
Chim hót xa gần
Mây trắng phù vân
Bay về vô tận.
Hoa đào, hoa mận
Nở rộ ngoài vườn
Bên hàng hướng dương
Có con bướm trắng
Bay lượn chập chờn.
Lòng tôi gợn buồn
Ngắm hoa lan tím
Tôi vẫn đi tìm
Sao Em ẩn hiện?
Trông Em diện tiền
Hiền như Phật Mẫu.
Nếu đã thương nhau
Sao không xuất hiện?
Hay Em là Tiên?
Tôi người trần tục
Năm tháng nhiều lúc
Đi trong sương mù.
Đông, Hạ, Xuân, Thu
Đi tìm chân lý.
Công danh, ý trí
Có nghĩa lý gì!
Tôi kẻ tình si
Say men thi vị
Với hình bóng em.
Xin hãy hiện lên
Với bông Lan này
Tôi đang chờ đây
Thẹn thò chi nữa!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Mother’s Day May 1997

EM ÐÃ ÐẾN

Thương tặng Bích Nga

Hồng Vân diễn ngâm :

CON TẦU ĐỊNH MỆNH THEO GIÓ RA KHƠI

Xin cho quên, quên hết điều phiền muộn
Cho hồn tôi tĩnh dưỡng tháng năm dài.
Phần tư thế kỷ: quãng đời trần ai
Ân ái ít, chỉ thấy nhiều bực bội.
Ngày, đêm tối, phòng ngoài ra phòng trước
Tới chỗ nào cũng chỉ thấy mình tôi.

Những đêm tĩnh, thả hồn trong suy nghĩ
Mảnh đời này cô quạnh đã bao năm!
Trong tư tưởng, nội tâm, tôi cô độc
Em ở đâu, sao nỡ để tôi độc hành?

Gia đình tôi có, có cũng như không
Tìm quên lãng trong công việc, cộng đồng.
Năm tháng dài, tôi ngồi đếm số không
Theo hơi thở, ôn đời trong Thiền Ðịnh.

Những bình minh, đi dạo phố một mình
Ðời hư vô, hồn tìm nơi cố định.
Phải kiếm ra Em, chắp nôi mối tình
Chỉ có Em, đời mới bõ hy sinh.

Và Em đã đến: bình minh rực sáng
Trong dáng hình, tư tưởng, nội tâm!
Em thì thầm với đôi mắt sáng ngời
Nhìn nhau cười, đời hết buồn vời vợi.

Em đã đến, Em bằng da bằng thịt
Trao cho nhau ý nghĩa của cuộc đời.
Con tầu định mệnh theo gió ra khơi
Em hiện hữu: Nàng Tiên anh mong đợi!

Nguyễn Ðàm Duy Trung
Tháng Bẩy 1997

ĐÓA LAN RỪNG

EM LÀ NÀNG TIÊN CỦA NÚI RỪNG HOANG DÃ
Hồng Vân diễn ngâm :

Em là kết tinh
Của Sương
Của Gió
Của Mặt Trời
Và của Thiên Nhiên.

Em sống trong
Rừng hoang
Núi thẳm
Chẳng ưu phiền.

Em là nàng Tiên
Của Thiên Nhiên hoang dã.
Với riêng ta
Em là tất cả
Vì Em đã
Mang lại cho đời
Chất Nhẹ trong Tâm.

Em đã giúp ta sống
Âm thầm, lặng lẽ
Vượt qua khỏi
Chặng đường
Gặm nhấm trần gian!

Cám ơn Em:
Phong Lan!

Ta trân quý Em muôn vàn!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Happy New Year 2001

Quỳnh Hoa


Em đến giữa đêm khuya
Tự cõi nào, Em về?
Em hiện thân Lan-Huệ
Đưa ta vào đam mê.
Cớ sao tình nở muộn
Vài tiếng chẳng là bao.
Thịt da Em ngọt ngào
Vội chào, Em vĩnh biệt!
Ta ngồi đây thương tiếc
Thật, giả, hay chiêm bao?

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng Chín, 2000

Mười Thương

Ngày xưa Anh sợ bóng đêm,
Ngày nay Anh thấy dịu êm trong lòng.
Em ơi, Anh hết long đong,
Đêm ngày làm việc, lòng trong an nhàn.
Em thương, Anh nhớ vô vàn ,
Dáng em, giọng nói: dịu dàng làm sao!
Cầu xin Chúa, Phật trên cao,
Độ trì em hết lao đao cuộc đời.
Cho dù vật đổi, sao rời,
Hai ta chỉ thấy tiếng cười, vận may.
Mai sau sẽ có những ngày,
Đôi ta hòa thuận, từ nay chung đường.

Nguyễn Đàm Duy Trung
March Break , 1996

Duyên Tình

MÙA XUÂN MÃI MÃI BÊN NHAU

Thương tặng Bích Nga

Hồng Vân diễn ngâm :

Em đi cát mịn bám chân,
Đôi ta chung bước: em gần, hết xa.
Quãng đời giam hãm đã qua,
Gió hiu hiu thổi, đôi ta chung đường.
Trời xanh, cát trắng, trùng dương,
Hàng dừa theo gió, đón đường ta đi.

Bên nhau, hai đứa thầm thì:
Trăm năm duyên kiếp, ta đi, luân hồi!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng 6, 2002
Punta Cana, Dominican Republic

Áo Trắng Học Trò

Ta tìm áo trắng học trò,
Ðời bắt ta mất, bây giờ hiện lên.
Nhìn ai, ta thấy quen quen,
Mờ mờ nhân ảnh như men cuộc đời.
Phải chăng là mệnh của Trời,
Chao ơi! Áo trắng của thời nữ sinh!
Ai ơi, ta đang một mình,
Vẫn đi tìm kiếm bóng hình ngày xưa!
Cớ sao trời đổ cơn mưa,
Ðưa ta vào mộng, đong đưa cuộc đời.

Bắc thang lên hỏi ông Trời,
Ðâu mộng, đâu thật, hỡi đời Trần Gian?

Nguyễn Ðàm Duy Trung
Nửa đêm về sáng – April 8, 2007

Adieu, Paris

Bài thơ “Adieu Paris” bằng tiếng Pháp của nhà thơ Trần Văn Lương đã được Đàm Trung Phán dịch sang tiếng Việt ( Vĩnh biệt Paris) . Bài này đã được XNV Bích Vân đọc trên Radio Khoahoc.net vào năm 2004.

Xin mời Quý vị bấm nút để vào nghe XNV Bích Vân đọc “Adieu – Vĩnh biệt Paris”


Adieu, Paris
Vĩnh biệt Paris

Trần Văn Lương
(A une petite amie et
son illusion perdue)

( Viết tặng cho Em
Mộng ảo lãng quên )

Ami, c’est a` Paris,
Cette ville e’ternelle,
Qu’ une ironie mortelle
Du sort nous a unis.

Anh yêu, thành phố Paris
Muôn đời là kinh kỳ
Éo le truyện trần thế
Se ta như phu thê.

Notre amour, a` Paris,
A embrase’ ma vie,
Et ces jours, ralentis,
De douceur l’ ont remplie.

Paris, ta yêu nhau
Tình em như lửa cháy
Ngày chầm chậm qua mau
Đầy dịu dàng nhiệm mầu.

Le bonheur, a` Paris,
Est, he’las, si fragile.
Quand j’ai quitte’ la ville,
Nos voeux e’taient finis.

Paris, ta hạnh phúc
Nhưng sao quá mong manh
Khi em rời kinh thành
Hẹn ước đã tàn nhanh.

Tu trouves, a` Paris,
Ta nouvelle romance.
En ce lointain pays,
Je pleure ma malchance.

Hóa ra Paris này
Anh có tình yêu mới
Phương trời xa vời vợi
Em khóc đời chơi vơi.

J’ enverrai a` Paris
Mon a^me de’chire’e,
Et a` toi les sourds cris
D ‘ une amante oublie’e.

Paris, em gửi về
Hồn em đau não nề
Trao anh tiếng nấc nghẹn
Của người tình bị quên.

Il fait beau a` Paris,
Ensemble on se prome`ne.
Tu parles et tu ris,
Connais-tu pas ma peine?

Paris, trời nắng to
Người đẹp đi bên anh
Anh cười nói bên cạnh
Em đau, biết chăng anh ?

Il fait froid a` Paris,
Tu embrasses ta belle,
L’ ardent feu de jadis
Bru^le a` pre’sent pour elle.

Paris, trời trở lạnh
Ôm người đẹp bên anh
Lửa tình xưa, nay dành
Cho người mới yêu anh.

Il fait chaud a` Paris,
Ton coeur est en de’lire.
Chaque mot qu’ elle dit
T’ apporte le sourire.

Paris, trời đang nóng
Tim anh như lửa bỏng
Lời nàng nghe như mộng
Anh cười dễ như không.

Il fait gris a` Paris,
Tu lui lis le poe`me,
Jadis pour moi e’crit,
Quand tu m’ as dit : “Je t’ aime!”

Paris, trời ủ rũ
Đọc cho nàng thơ cũ
Ngày xưa viết tặng em
Anh đã nói: ”Je t’aime!”

Il pleut fort a` Paris,
Heureux, tu oublies l’ heure.
Jamais tu ne saisis
Que pour moi Paris pleure.

Paris, trời mưa to
Mải vui, quên thời giờ
Có khi nào anh nhớ
Vì em, Paris nức nở.

Il fait nuit a` Paris,
Lentement l’ ombre efface,
Sous son pas, toute trace
De mon faux paradis.

Paris đã vào đêm
Bóng tối xóa chậm êm
Bóng đêm, giờ còn lại
Thiên đường ma của em.

Il est tard a` Paris,
S’ endort la citadelle.
Tu ne penses qu’ a` elle,
Et n’ entends point mes cris.

Paris, đêm vào khuya
Thành phố trong giấc nồng
Anh đang say bóng hồng
Có nghe em khóc không.

Adieu, ami,
Adieu, romance.
Adieu, souffrance,
Adieu, Paris.

Xin vĩnh biệt bạn bè
Xin vĩnh biệt cuộc tình
Xin vĩnh biệt khổ đau
Paris: Vĩnh biệt nhau !

Nguyen Dam Duy Trung
chuyển ngữ
April 6, 2002

BÓNG ĐÊM

Hồng Vân diễn ngâm

Đêm đã vào khuya
Tôi trằn trọc
Trong căn phòng cao ốc.
Thành phố lặng im
Trong cái tĩnh mịch của một đêm hè.
Những ngọn đèn vàng ngoài phố
Nhiều như những vì sao
Trong bầu trời vũ trụ.
Một mình tôi ngồi
Đối diện với cuộc đời.

Tình nghĩa vợ chồng
Đã đi vào cõi chết.
Tôi tiếc thương
Nhớ nhung tiếng con tôi nói,
Tiếng chúng cười.
Bao nhiêu năm rồi nhỉ
Tôi vẫn thường mong ngóng
Một sự thuận hòa
Và những ngôn từ êm ái.

Con tôi giờ đây đã lớn khôn.
Tôi tiếc thương
Định mệnh ai bầy
Đánh mất đi tình nghĩa vợ chồng.
Đã nhiều đêm tỉnh giấc
Chợt thấy lòng mình
Lang thang đi tìm an lạc
Của một nhà tu.
Tôi đã sống như trong ngục tù
Con chim đã tự ngàn thu
Sống trong chiếc lồng khe khắt!

Đêm đã vào khuya
Xe hơi dường như đã ngừng chuyển động.
Lồng đã mở cửa rồi
Con chim đang chờ rạng đông
Từ giã cái lồng
Hát chào mừng buổi sáng mai
Cho tự do, an bình, thoải mái!

Văn Khoa
Scarborough, Canada
June 1994